Điếuthuốc cháy đỏ trên môi cô gái chừng 15 - 16 tuổi, làm ra vẻ của kẻ từngtrải, cô kéo một hơi thật dài ngửa cổ lên trời nhả khói. Tôi quan sátkhá kỹ, cô gái có mái tóc được nhuộm đủ màu sắc cùng cách ăn mặc khálập dị, một lúc khá lâu, cậu bạn đi cùng tôi buông thõng một câu: “Cậulàm gì trông như người mất hồn thế! Chấp gì bọn ấy".
Từ việc dễ như “mời là lên xe”
Khôngcần gợi ý gì thêm, cậu bạn tôi cứ bô bô kể: “Bọn này toàn con nhà giagiáo cả đấy! Bố mẹ đều là những người có chức có quyền nhưng chẳng hiểusao sinh ra con cái toàn là đứa thích “hóng” cả. Cứ có xe máy và vàichục nghìn đút túi là “ô-kê” liền. Không phải suy nghĩ gì cho mệt óc,cậu chỉ cần đến gần làm quen và rủ đi chơi…”. Tôi tỏ vẻ nghi ngờ. Cậubạn bảo: “Cậu không tin, tớ sang rủ đi chơi cho cậu xem nhé”.
Chưađầy 5 phút, cậu bạn đã dẫn cô bé lúc nãy lại phía bàn tôi đang ngồi.Làm như thể đã thân thiết nhau từ lâu lắm, cậu bạn tôi giới thiệu: “Đâylà Thục Trinh, học sinh lớp 11, trường PTTH dân lập. Còn đây là V. bạnanh…”. Sau lời giới thiệu qua loa và cái bắt tay khá thành thạo của côgái, cậu bạn tôi kéo ghế mời cô bé ngồi xuống và hỏi xem cô gái cầnuống nước gì? Như một phản xạ tự nhiên, cô không chút đắn đo: “Hai anhgọi cho em một ly rượu mạnh”.
Ngồithêm một lúc nữa, cậu bạn tôi gọi chủ quán đến thanh toán rồi đứng dậyrủ cô bé đi chơi. Rời khỏi quán, chiếc xe máy kẹp ba lao vút vào bóngđêm. Đi được một đoạn, cậu bạn tôi ra hiệu cấu vào vai tôi ra hiệu đichầm chậm lại. Rồi cậu ta khẽ hỏi cô gái: “Em xem còn chỗ nào chơi vuivui dẫn bọn anh đi với! Bọn anh hết sách cả chỗ chơi rồi!”. Cô gái khẽlấy khuỷu tay huých vào người cậu bạn tôi rồi nói: “Các anh cứ đùa,thiếu gì chỗ chơi mà các anh lại hết? Thôi được, em dẫn các anh đến chỗmấy đứa bạn em, xem chúng nó còn ở đó không? Rủ chúng nó đi cả thể”.
Chạythêm một đoạn nữa, chiếc xe lượn ngoằn ngoèo vào trong hẻm. Cô bé rahiệu bảo dừng xe trước một cửa quán. Bước chân vào, cả chục chiếc bànbi-a đang chật cứng người chơi, mùi khói thuốc nồng nặc. Thục Trinh sàngay vào chiếc bàn có hai cô bé đang bắn bi-a một cách khá thiện nghệ.“Sao giờ mới tới hả?”, một cô bé vừa chọc bi-a vừa hỏi “Làm gì có xe“ông bà già” tao dạo này “cấm cung” ghê lắm! Tao trốn mãi mới được, mayquá gặp hai anh này”.
Côbé nói chuyện với Thục Trinh lúc nãy bỗng vất mạnh chiếc gậy xuống bànrồi khẽ lên tiếng: “Chết tao rồi! Mai tao phải mời “phụ huynh” đếntrường để họp, nếu không tao bị đuổi học mất. Đêm nay tao không thể“buôn” hết đêm với chúng mày được. Hẹn gặp lại hôm khác nhé!”. Vừa nóicô vừa gật đầu chào chúng tôi rồi chạy ra ngoài lấy xe nổ máy.
Đánhbi-a với hai cô gái mất khoảng hơn một giờ đồng hồ. Lúc này đã gần bagiờ sáng. Hai chúng tôi mệt nhoài, rủ hai cô bé đi ăn đêm. Cậu bạn tôigiành lấy cô bạn của Thục Trinh. Cả hai chiếc xe lao vào màn đêm.
Trờiđã gần sáng. Dãy phố dài bán hàng ăn đêm ở đầu Cầu Giấy (Hà Nội) kháchra vào tấp nập. Chọn một quán vắng khách, bốn chúng tôi dừng xe. Ănuống xong, đang định đứng dậy ra về thì bất chợt một chiếc xe chở mộtđôi nam nữ đỗ xịch ngay cạnh chỗ chúng tôi ngồi. Thục Trinh quay lạihét toáng lên: “Trời ơi Tâm! Mày đi đâu để “ông bà già” mày đi tìm suốtcả tuần”. Cô bé có tên Tâm ra hiệu cho Trinh nói nhỏ rồi rủ Trinh ramột góc khuất để nói chuyện. Thầm thì một lúc, Tâm lại lên xe rồi đimất.
ThụcTrinh quay lại xin tôi một điếu thuốc, châm lửa, nhả khói, rồi nói:“Con Tâm này vừa bị thằng bồ nó lừa, cắm mất chiếc Dylan để đánh đề hếtrồi. Bây giờ, nó không có tiền chuộc xe nữa nên không dám về nhà. Connày trông thế mà ngu thật”. Nói rồi, không một chút bận tâm Trinh giụcchúng tôi tiếp tục lên đường.
... đến dễ như “đổi chéo bạn tình”
Quatìm hiểu, tôi được biết nhà Thục Trinh ở phố Hàng Hành (Hà Nội), bố làmchủ một cửa hàng karaoke ôm, ông lại “máu” gái, quan hệ linh tinh, cònmẹ em mặc cảm với đời, ghét bỏ ông chồng bệnh hoạn nên bỏ em giữa cáinơi có tiếng nhạc và ô uế đi đâu chẳng rõ. Em được ông bố tung tiền cho“tự lo”.
Trongcái xu thế này, các “cậu ấm, cô chiêu” bỏ nhà đi hoang đang phát triểnthành phường trò. Nguyên nhân cũng là tại sự giáo dục của cha mẹ, xãhội dửng dưng. Thế là Thục Trinh cũng bị cơn lốc thích tìm cảm giác lạ,học đòi, thể hiện cá tính của thế giới tuổi mới lớn. Em lên mạng rồiyêu, cậu bạn ở Hải Phòng, hai đứa rủ nhau bỏ học, dọn nhà ra ở chung.Thục Trinh kể rằng: "Từ lúc gặp rồi yêu đã học cách của các anh chịsống thử như vợ chồng. Trong những ngày lang thang, thời gian chủ yếulà chúng dành cho chat, tìm bạn bè cùng cảnh, rồi tụ tập nhau để vuithú".
Nghekể, chúng đều ở cái tuổi 13 - 17, cái tuổi đang được học hành, được vuichơi và gia đình chăm bẫm tương lai. Thế nhưng… trong những cuộc chơikhông có giới hạn, bọn trẻ chẳng nghĩ gì đến cái gọi là phẩm chất, đạođức. Điều này đáng ra người lớn phải chăm sóc, giáo dục con em mìnhnhưng vì lý do bận bịu công việc, cần kiếm cái tiền, buông lỏng quáthái thế là con họ thấy mình bị bỏ rơi. Chưa biết thế nào là chuẩn mực,cứ thế, khám phá sự cám dỗ. Đặc biệt là các em gái như Thục Trinh làthiệt thòi hơn cả.
Chínhem đã hồn nhiên kể: Trong những đêm thâu, chúng phân nhau về nhà lotiền để quyên góp “sống chung” 7,8 cặp cô cậu đang mặc áo gắn mác cótên trường THCS hay THPT như thế đều lừa tiền bố mẹ để đánh bạc, chơithuốc lắc, thậm chí là cả ma tuý.
Saumỗi cuộc chơi, chúng lại “tập kết” ở một phòng của nhà nghỉ, khách sạnquen thuộc nào đó để thuê chung một phòng ngủ với nhau cho có cảm giác“đàn ông, đàn bà”. Thú vui duy nhất mà chúng thường xuyên dính với nhaulà quan hệ tình dục như con nghiện xác thịt bệnh hoạn khi còn quá bé.Khi từng đôi một quấn lấy nhau chán chê, không có việc gì làm, chúnglại nghĩ ra trò đánh bạc đổi “người yêu”.
Sauván bài kẻ thua phải nhường người yêu cho kẻ thắng. “Quân tử nhất ngôn”nói đổi là đổi. Kẻ thua ngồi nhìn kẻ thắng “âu yếm” cô bạn nhí của mìnhtuy căm thù mà không làm gì được…

Theonhư Thục Trinh, đó là một thú vui mà bạn bè trong bang nhóm của cô rấtthích và thường xuyên làm. Người lớn nghe, nhiều lúc còn không dámtưởng tượng, vậy mà…
Rấtnhiều đứa trẻ có biểu hiện “quan hệ tình dục” trước hôn nhân ở Hà Nội.Ngày thường ở trên phố, hay cổng trường học nào, không ít cảnh các côcậu học trò cặp nhau rất âu yếm và tự nhiên đến sững cả người. Cũngkhông ít các ông bố bà mẹ cấm đoán chúng nhưng rồi, càng cấm chúng càng“dính” với nhau mạnh mẽ hơn và để lại hậu quả khó lường hết.
Lời kết
Saumột hồi chạy vòng vèo, Trinh và cô bạn gái giục bọn tôi đi thuê nhànghỉ. Thấy bọn tôi ngần ngại, Trinh lên tiếng: “Bọn anh cứ thuê đi,không có tiền thì bọn em trả, làm gì mà phải suy nghĩ… Bọn em khôngphải “cave” đâu!”. Tôi không nói gì, cậu bạn tôi lên tiếng: “Không phảibọn anh suy nghĩ về tiền nong mà ngày mai bọn anh có việc phải đi sớm”.Sau một hồi giải thích bịa ra lý do để cáo từ. Trinh và cô bạn bảochúng tôi dừng xe để đổi lái.
Tôivà cậu bạn lại ngồi trên chiếc xe để ra về bỗng Thục Trinh cúi sát vàogần người tôi rồi bất chợt hôn tôi một cái khá kêu rồi nói: "Tối mai,nếu tìm em cứ ra quán cũ, em cũng phải về để mai còn đi học”. Tôi ngẩnngười chẳng biết vui hay buồn nữa. Tôi lẩn thẩn nghĩ, trong các cuộcchơi này, nếu Trinh và cô bạn gặp phải những người mắc AIDS thì sao?Các ông bố, bà mẹ sẽ nghĩ gì khi những đứa con của mình như thế?
